0969791887

Hoa bất tử

Ngàn Thu Phố Lạ

Ngày đăng: 07-10-2014

974 lượt xem

Như ngọn gió em tình cờ bay đến 
Mắt đuôi thuyền sâu lắng nỗi buồn xưa 
Anh lạc bước giữa ngàn thu phố lạ 
Thoáng nhìn em tim rộn rã giao mùa 

Đôi mắt ấy biết làm sao quên được 
Anh vẫn tìm vô vọng tháng năm qua 
Em sóng sánh như giòng sông nước biếc 
Anh ngẩn ngơ theo giọt nắng vui đùa 

Như ngọn gió em tình cờ bay đến 
Giòng tóc nâu ngôi chẻ lệch đôi bờ 
Môi chúm chím nụ cười khoe răng khểnh 
Anh đã yêu không biết tự bao giờ.

Như thế đó em loài hoa bất tử 
Anh yêu em thao thức cả chỗ nằm 
Hương xuân ngát đêm vang lời tình tự 
Xa một lần để nhớ mãi trăm năm.

                                                                                                                                                    ( Thơ: Phạm Ngọc)

 

Cánh Immortel Cuối Cùng

Tác giả: Nhất Tuấn

Hôm xưa đi chơi hồ Than Thở 
Em ngắt bên đường một đóa hoa 
Rồi chạy đến anh cười hớn hở 
Đây hoa bất tử như tình ta. 

Hoa ấy màu vàng chen sắc máu 
(Màu vàng tâm sự kẻ yêu nhau 
Là âu yếm với tình đôn hậu) 
Êm đẹp bao nhiêu giấc mộng đầu. 

Quả thực cũng như tên bất tử 
Bông hoa nho nhỏ của người thơ 
Anh đem về để trong phòng ngủ 
Tươi mãi không tàn, có lạ chưa. 

Từ dạo sân nhà em đỏ pháo 
Em cùng người ấy sống yên bình 
Đêm đêm úp mặt vào tay bảo 
Nào có ra chi… truyện chúng mình. 

Trái với tên hoa là bất tử 
Hoa dần héo rũ sắc tàn phai 
Cánh rơi tan nát như tâm sự 
Như tiếng lòng anh khẽ thở dài . 

Rồi đến chiều nay cánh cuối cùng 
Trời dâng lệ xuống khóc rưng-rưng 
Hoa ơi đừng giống tình ta nhé 
Ta vẫn cầu mong được thủy-chung. 

Anh quên màu đỏ trong hoa đó 
Màu đỏ là màu của biệt-ly 
Và của bao nhiêu sầu hận tủi 
Giờ đây còn biết nói năng chi. 

Cánh hoa bất tử rơi lần chót 
Tàn nhẫn như người rũ áo đi.
 

 

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha reload